Đề tài Xung đột pháp luật về xác định, định danh trong tư pháp quốc tế Việt Nam

"Các phạm trù "động sản" và "bất động sản" không phải đã được hiểu một cách thống nhất trong các hệ thống pháp luật hiện nay trên thế giới. Do đó thường phát sinh xung đột pháp luật về định danh tài sản" [4]. Ở đây, xung đột pháp luật về xác định, định danh xuất hiện khi một quan hệ tài sản được xếp theo pháp luật của toà án vào quy phạm điều chỉnh bất động sản; trong khi đó, pháp luật nước ngoài liên quan xếp quan hệ này vào quy phạm điều chỉnh động sản hoặc ngược lại. Về giải pháp cho xung đột pháp luật về xác định, định danh này, Tư pháp quốc tế các nước không có sự đồng nhất. Theo thực tiễn xét xử Toà án Pháp, việc xác định một quan hệ tài sản là quan hệ động sản hay quan hệ bất động sản phải theo pháp luật Pháp, tức là theo pháp luật của Toà án [5]. Nhưng theo điều 3078 BLDS Kê-béc (Canađa), việc xác định tài sản là động sản hoặc bất động sản phải theo pháp luật nơi có tài sản [6]. Ở nước ta, theo Khoản 3 Điều 833, Bộ luật Dân sự 1995 (K3 Đ766 BLDS 1995), "việc phân biệt tài sản là động sản hoặc bất động sản được xác định theo pháp luật của nước nơi có tài sản đó". Nguyên tắc áp dụng pháp luật của nước nơi có tài sản này để giải quyết xung đột pháp luật về xác định, định danh tài sản cũng được ghi nhận trong các hiệp định tương trợ tư pháp giữa Việt Nam với Cộng hoà dân chủ Đức (cũ), với Liên xô (cũ) (Điều 35 Khoản 3), với Tiệp Khắc (cũ) (Điều 35 Khoản 3), với Cu Ba (Điều 34, Khoản 3), với Hungari (Điều 43 Khoản 3), với Bungari (Điều 33 Khoản 3) [7]. Tóm lại, Tư pháp quốc tế Việt Nam thừa nhận vai trò của pháp luật nơi có tài sản để xác định bản chất động sản hay bất động sản của một quan hệ có yếu tố nước ngoài: Nếu tài sản có tranh chấp ở nước ngoài thì xác định theo pháp luật nước ngoài và nếu tài sản có tranh chấp ở Việt Nam thì xác định theo pháp luật Việt Nam.

doc12 trang | Chia sẻ: ngtr9097 | Ngày: 23/05/2013 | Lượt xem: 1590 | Lượt tải: 1download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Đề tài Xung đột pháp luật về xác định, định danh trong tư pháp quốc tế Việt Nam, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
XUNG ĐỘT PHÁP LUÂT VỀ XÁC ĐỊNH, ĐỊNH DANH  TRONG TƯ PHÁP QUỐC TẾ VIỆT NAM Tóm tắt: Xung đột pháp luật về xác định, định danh là một nội dung trọng tâm trong Tư pháp quốc tế. Trong bối cảnh mở cửa và hội nhập, xung đột pháp luật về xác định, định danh càng hay xảy ra. Thế nhưng, theo tác giả, ngoài lĩnh vực động sản và bất động sản, Tư pháp quốc tế Việt Nam còn thiếu giải pháp chung cho xung đột pháp luật về xác định, định danh. Để hoàn thiện mảng pháp luật này, tác giả cho rằng nên xác định, định danh quan hệ tranh chấp có yếu tố nước ngoài theo pháp luật của Việt Nam. Trong khi chờ đợi việc luật hoá giải pháp này, Toà án nhân dân tối cao có thể ra thông tư hoặc công văn hướng dẫn áp dụng luật hoặc sử dụng một vụ việc cụ thể để làm án lệ. Xung đột pháp luật về xác định, định danh là hiện tượng mà theo đó một vấn đề pháp lý có yếu tố nước ngoài được sắp xếp theo pháp luật của Toà án (pháp luật của quốc gia có toà án xét xử vụ việc đóng ở đó) vào phần phạm vi của một quy phạm xung đột trong khi đó pháp luật nước ngoài liên quan sắp xếp vấn đề này vào phần phạm vi của một quy phạm xung đột khác [1]. Là một hiện tượng chung của Tư pháp quốc tế, cho nên xung đột pháp luật về xác định, định danh cũng tồn tại trong Tư pháp quốc tế Việt Nam. Tuy nhiên chúng ta chưa có giải pháp đầy đủ cho vấn đề xung đột pháp luật về xác định, định danh. Hiện nay, pháp luật Việt Nam đã có giải pháp nhưng chỉ giới hạn ở lĩnh vực phân biệt động sản và bất động sản, trong khi đó đây chỉ là một phần nhỏ của hiện tượng xung đột pháp luật về xác định, định danh [2]. Thiếu sót này là đáng tiếc và việc bổ khuyết là cần thiết. Nếu không, đây có thể là môi trường phát triển hiện tượng áp dụng không thống nhất các quy phạm xung đột [3]. I. Vấn đề xung đột pháp luật về xác định, định danh ở Việt Nam  1. Trong lĩnh vực động sản và bất động sản  "Các phạm trù "động sản" và "bất động sản" không phải đã được hiểu một cách thống nhất trong các hệ thống pháp luật hiện nay trên thế giới. Do đó thường phát sinh xung đột pháp luật về định danh tài sản" [4]. Ở đây, xung đột pháp luật về xác định, định danh xuất hiện khi một quan hệ tài sản được xếp theo pháp luật của toà án vào quy phạm điều chỉnh bất động sản; trong khi đó, pháp luật nước ngoài liên quan xếp quan hệ này vào quy phạm điều chỉnh động sản hoặc ngược lại. Về giải pháp cho xung đột pháp luật về xác định, định danh này, Tư pháp quốc tế các nước không có sự đồng nhất. Theo thực tiễn xét xử Toà án Pháp, việc xác định một quan hệ tài sản là quan hệ động sản hay quan hệ bất động sản phải theo pháp luật Pháp, tức là theo pháp luật của Toà án [5]. Nhưng theo điều 3078 BLDS Kê-béc (Canađa), việc xác định tài sản là động sản hoặc bất động sản phải theo pháp luật nơi có tài sản [6]. Ở nước ta, theo Khoản 3 Điều 833, Bộ luật Dân sự 1995 (K3 Đ766 BLDS 1995), "việc phân biệt tài sản là động sản hoặc bất động sản được xác định theo pháp luật của nước nơi có tài sản đó". Nguyên tắc áp dụng pháp luật của nước nơi có tài sản này để giải quyết xung đột pháp luật về xác định, định danh tài sản cũng được ghi nhận trong các hiệp định tương trợ tư pháp giữa Việt Nam với Cộng hoà dân chủ Đức (cũ), với Liên xô (cũ) (Điều 35 Khoản 3), với Tiệp Khắc (cũ) (Điều 35 Khoản 3), với Cu Ba (Điều 34, Khoản 3), với Hungari (Điều 43 Khoản 3), với Bungari (Điều 33 Khoản 3) [7]. Tóm lại, Tư pháp quốc tế Việt Nam thừa nhận vai trò của pháp luật nơi có tài sản để xác định bản chất động sản hay bất động sản của một quan hệ có yếu tố nước ngoài: Nếu tài sản có tranh chấp ở nước ngoài thì xác định theo pháp luật nước ngoài và nếu tài sản có tranh chấp ở Việt Nam thì xác định theo pháp luật Việt Nam. Giải pháp quy định tại Khoản 3 Điều 833 của BLDS đóng vai trò quan trọng và cần thiết mỗi khi Tư pháp quốc tế nước ta thiết lập một quy phạm xung đột chỉ điều chỉnh quan hệ động sản hay bất động sản. Ví dụ, theo Khoản 1 Điều 104, Luật hôn nhân và gia đình năm 2000, "việc ly hôn giữa công dân Việt Nam với người nước ngoài, giữa người nước ngoài với nhau thường trú tại Việt Nam được giải quyết theo quy định của Luật này". Và theo Khoản 3 của điều này, "việc giải quyết tài sản là bất động sản ở nước ngoài khi ly hôn tuân theo pháp luật của nước nơi có bất động sản đó". Luật hôn nhân và gia đình năm 2000 xác định rõ pháp luật điều chỉnh quan hệ ly hôn về bất động sản tại Khoản 3 Điều 104 nhưng lại không nêu rõ pháp luật điều chỉnh quan hệ ly hôn về động sản. Về vấn đề động sản, chúng ta không rõ nên áp dụng Khoản 1 Điều 833 BLDS 1995 (K1 Đ766 BLDS 2005) hay Khoản 1 Điều 104 Luật hôn nhân và gia đình năm 2000. Nhưng dựa vào bố cục của Điều 104, áp dụng Khoản 1 Điều 104 vào quan hệ ly hôn về động sản dường như phù hợp với tinh thần của Luật hôn nhân và gia đình năm 2000 (Khoản 3 Điều 104 điều chỉnh quan hệ ly hôn về bất động sản là một ngoại lệ của Khoản 1 Điều 104). Trong trường hợp quan hệ động sản của việc ly hôn thuộc phần phạm vi của quy phạm xung đột thiết lập tại Khoản 1 Điều 104 của Luật hôn nhân và gia đình năm 2000, xung đột pháp luật về xác định, định danh có thể xuất hiện. Ví dụ: công dân Pháp A và công dân Việt Nam B kết hôn với nhau, thường trú tại Việt Nam và có một số tài sản C ở Pháp. Sau một thời gian chung sống ở Việt Nam, A và B xin ly hôn. Theo pháp luật Việt Nam, tài sản C là bất động sản; trong khi đó, theo pháp luật Pháp, đây là động sản. Nếu xác định, định danh tài sản theo pháp luật Pháp, tài sản C là động sản và lúc đó pháp luật Việt Nam sẽ được chọn để điều chỉnh, giải quyết vì Khoản 1 Điều 104 được áp dụng. Nếu xác định, định danh tài sản theo pháp luật Việt Nam, tài sản C là bất động sản và lúc đó pháp luật Pháp sẽ được ấn định để điều chỉnh, giải quyết vì Khoản 3 Điều 104 được áp dụng. Trước hiện tượng xung đột pháp luật về xác định, định danh tài sản này, Khoản 3 Điều 833 BLDS cho lời giải đáp: Chúng ta phải xác định, định danh tài sản theo pháp luật nơi có tài sản. Trong ví dụ, tài sản C ở Pháp; vậy, phải xác định, định danh theo pháp luật Pháp. Điều đó có nghĩa là quy phạm xung đột của Khoản 1 Điều 104, Luật hôn nhân và gia đình năm 2000 được áp dụng vì tài sản C là động sản và lúc đó pháp luật Việt Nam sẽ được chọn để điều chỉnh, giải quyết tranh chấp. 2. Trong những lĩnh vực khác Tư pháp quốc tế nước ta đã có giải pháp cho xung đột pháp luật về xác định, định danh trong lĩnh vực động sản và bất động sản, nhưng còn thiếu giải pháp cụ thể trong những lĩnh vực khác. Chúng tôi xin nêu hai ví dụ của xung đột pháp luật về xác định, định danh có thể xảy ra mà hiện nay pháp luật nước ta chưa có giải pháp cụ thể: Xung đột pháp luật về xác định, định danh trong lĩnh vực thời hiệu khởi kiện và trong lĩnh vực kết hôn. a. Trong lĩnh vực thời hiệu khởi kiện Theo Khoản 2 Điều 834 của BLDS Việt Nam, "quyền và nghĩa vụ của các bên theo hợp đồng dân sự được xác định theo pháp luật của nước nơi thực hiện hợp đồng, nếu không có thoả thuận khác". "Khi giải quyết các vụ việc dân sự theo nghĩa rộng có yếu tố nước ngoài, về mặt tố tụng, toà án có thẩm quyền chỉ áp dụng luật tố tụng của nước mình. Đây là quan điểm được tất cả các quốc gia trên thế giới thừa nhận. ở Việt Nam, khi giải quyết các vụ việc dân sự hôn nhân và gia đình, lao động có yếu tố nước ngoài, về nguyên tắc, toà án Việt Nam chỉ áp dụng luật tố tụng dân sự Việt Nam" [8]. Vậy theo Tư pháp quốc tế Việt Nam, tố tụng dân sự trong xét xử của toà án Việt Nam được điều chỉnh bởi pháp luật Việt Nam. Theo pháp luật Mỹ và Anh, thời hiệu khởi kiện trong một tranh chấp hợp đồng có yếu tố nước ngoài là một vấn đề thuộc quy phạm xung đột điều chỉnh tố tụng của Toà án. Nhưng theo hệ thống pháp luật Pháp, thời hiệu khởi kiện là một vấn đề thuộc quy phạm xung đột điều chỉnh nội dung của hợp đồng (tức là quyền và nghĩa vụ của các bên trong hợp đồng). Vậy ở đây xuất hiện xung đột pháp luật về xác định, định danh thời hiệu khởi kiện. Ở Việt Nam, thời hiệu khởi kiện được ghi nhận trong luật tố tụng [9] cũng như trong luật nội dung [10]. Nếu chúng ta theo hệ thống luật Anh-Mỹ, xung đột pháp luật về xác định, định danh có thể xuất hiện trong tranh chấp hợp đồng giữa bên A (Việt Nam) và bên B (Pháp) [11]. Ví dụ: A và B đã thoả thuận chọn pháp luật Pháp để điều chỉnh nội dung hợp đồng nhưng không nêu rõ thời hiệu khởi kiện được điều chỉnh bằng luật nào. Mặc dù thời hiệu khởi kiện đã hết theo pháp luật Việt Nam, bên Pháp vẫn khởi kiện bên Việt Nam trước Toà án Việt Nam vì cho rằng thời hiệu khởi kiện là vấn đề của quy phạm xung đột điều chỉnh nội dung hợp đồng (ở đây pháp luật Pháp được áp dụng và theo đó, thời hiệu khởi kiện vẫn còn). Song, bên Việt Nam cho rằng quyền khởi kiện đã hết vì thời hiệu khởi kiện là vấn đề của quy phạm xung đột điều chỉnh tố tụng của Toà án (ở đây là áp dụng pháp luật Việt Nam và theo đó, thời hiệu khởi kiện đã hết). Ví dụ nêu ra ở đây cho thấy: xung đột pháp luật về xác định, định danh không chỉ tồn tại trong lĩnh vực động sản và bất động sản mà cả trong lĩnh vực thời hiệu khởi kiện và hiện nay chúng ta chưa có giải pháp cụ thể. b. Trong lĩnh vực kết hôn Theo Khoản 1 Điều 103 của Luật hôn nhân và gia đình năm 2000, "trong việc kết hôn giữa công dân Việt Nam với người nước ngoài, mỗi bên phải tuân theo pháp luật của nước mình về điều kiện kết hôn; nếu việc kết hôn được tiến hành tại cơ quan Nhà nước có thẩm quyền của Việt Nam thì người nước ngoài còn phải tuân theo các quy định của Luật này về điều kiện kết hôn". Điều khoản này thiết lập hai quy phạm xung đột: Điều kiện nội dung của kết hôn được điều chỉnh bởi pháp luật nhân thân của mỗi bên trong kết hôn; và, điều kiện nghi thức kết hôn tại Việt Nam được điều chỉnh bởi pháp luật Việt Nam. Pháp luật Việt Nam không yêu cầu nghi thức tôn giáo; trong khi đó, pháp luật một số nước chỉ thừa nhận kết hôn khi việc kết hôn được tiến hành dưới hình thức tôn giáo. ở đây, xung đột pháp luật về xác định, định danh có thể xuất hiện. Ví dụ: một nam công dân nước A kết hôn với một phụ nữ Việt Nam và kết hôn chỉ được tổ chức theo hình thức dân sự tại Việt Nam. Sau khi chung sống một thời gian, công dân nước A cho rằng hôn nhân không hợp lệ vì kết hôn không theo nghi thức tôn giáo. Theo công dân nước A, quy phạm xung đột điều chỉnh điều kiện nội dung của việc kết hôn được áp dụng vì nghi thức tôn giáo là một điều kiện nội dung của việc kết hôn theo pháp luật nước A và lúc đó pháp luật nước A được chọn để điều chỉnh, giải quyết (và hậu quả là kết hôn không hợp lệ). Nhưng theo người vợ, quy phạm xung đột điều chỉnh điều kiện nghi thức được áp dụng vì đây chỉ là một nghi thức của việc kết hôn theo pháp luật Việt Nam [12] và lúc đó pháp luật Việt Nam được ấn định để điều chỉnh, giải quyết (và hậu quả là kết hôn hoàn toàn hợp lệ) . ở đây, xung đột pháp luật về xác định, định danh xuất hiện vì theo pháp luật Việt Nam, hình thức tôn giáo của việc kết hôn thuộc phần phạm vi của quy phạm xung đột điều chỉnh điều kiện nghi thức của việc kết hôn; trong khi đó, đây là một vấn đề thuộc phần phạm vi của quy phạm điều chỉnh điều kiện nội dung của việc kết hôn theo pháp luật nước A. Vậy, đây là một hiện tượng xung đột pháp luật về xác định, định danh mà pháp luật nước ta chưa có giải pháp cụ thể. Hai ví dụ nêu trên cho thấy: xung đột pháp luật về xác định, định danh có thể xảy ra ngoài lĩnh vực động sản và bất động sản. Đây chỉ là hai trong nhiều trường hợp có thể xảy ra mà hiện nay chúng ta chưa có giải pháp. II. Giải quyết xung đột pháp luật về xác định, định danh ở Việt Nam 1. Những giải pháp có thể của xung đột pháp luật về xác định, định danh Trong tư pháp quốc tế các nước tồn tại hai loại giải pháp có thể được sử dụng: Xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật một quốc gia hoặc theo khái niệm độc lập. a. Xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật một quốc gia Giải pháp thứ nhất có thể của xung đột pháp luật về xác định, định danh là xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật nước ngoài liên quan. ở đây, Toà án xem xét, giải quyết quan hệ có tranh chấp theo quan điểm của pháp luật nước ngoài liên quan. Nếu luật nước ngoài cho rằng quan hệ có tranh chấp thuộc phần phạm vi của quy phạm xung đột A, Toà án tuân theo quy định này. Đây là giải pháp của một số Toà sơ thẩm Pháp vào đầu thế kỷ 20 [13]. Áp dụng vào ví dụ trong phần về thời hiệu khởi kiện, giải pháp này được hiểu như sau: Toà án Việt Nam xác định, định danh thời hiệu khởi kiện theo pháp luật Pháp. Nếu pháp luật Pháp quy định thời hiệu khởi kiện thuộc quy phạm xung đột điều chỉnh nội dung hợp đồng, Toà án Việt Nam sẽ theo sự định đoạt này và lúc đó pháp luật Pháp sẽ được chọn để điều chỉnh thời hiệu khởi kiện (ở đây thời hiệu khởi kiện vẫn còn). Giải pháp thứ hai có thể của xung đột pháp luật về xác định, định danh là xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án. Giải pháp này được thừa nhận trong điều 3078 BLDS Kê-béc (Canađa)[14] và trong thực tiễn xét xử Toà án Pháp [15]. áp dụng vào ví dụ trong phần về thời hiệu khởi kiện, giải pháp này được hiểu như sau: Toà án Việt Nam xác định, định danh thời hiệu khởi kiện theo pháp luật Việt Nam. Nếu pháp luật Việt Nam quy định thời hiệu khởi kiện là vấn đề của quy phạm điều chỉnh tố tụng dân sự, Toà án Việt Nam tuân theo quy định này và lúc đó pháp luật Việt Nam sẽ được ấn định để điều chỉnh thời hiệu khởi kiện (ở đây thời hiệu khởi kiện đã hết). b. Xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo khái niệm độc lập Giải pháp thứ ba mà chúng ta có thể gặp trong Tư pháp quốc tế là không xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án hay pháp luật nước ngoài liên quan mà xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo khái niệm độc lập. Giải pháp này được chuyên gia tư pháp quốc tế người Đức, E. Rabel đưa ra năm 193316. Theo E. Rabel, để xác định, định danh quan hệ có tranh chấp có yếu tố nước ngoài, chúng ta cần phải nghiên cứu, so sánh pháp luật các nước về vấn đề này, sau đó tìm ra những điểm chung. Trong Tư pháp quốc tế Đức, "việc giám hộ" được điều chỉnh bởi pháp luật của nước mà chủ thể được giám hộ có quốc tịch. Theo E. Rabel, chúng ta cần hiểu thuật ngữ "việc giám hộ" không chỉ theo pháp luật Đức mà theo cả pháp luật các nước khác. Cụ thể là, cần phải hiểu tất cả các chế định pháp lý có mục đính bảo vệ người không có năng lực hành vi dân sự trong pháp luật Đức và pháp luật nước ngoài. Theo tác giả XU Donggen, giải pháp này dường như được sử dụng trong thực tiễn xét xử tại các toà án Trung Quốc [17]. 2. Kiến nghị hoàn thiện a. Pháp luật nào được áp dụng để xác định, định danh quan hệ có tranh chấp? Trong thực tế, giải pháp xác định, định danh theo khái niệm độc lập ít có tính khả thi. áp dụng giải pháp này là một gánh nặng quá sức đối với Toà án vì thiếu thông tin chính xác về pháp luật nước ngoài. Mặt khác, tiêu chí của việc thiết lập các khái niệm độc lập không rõ ràng. Phải nghiên cứu bao nhiêu nước để tìm ra một khái niệm độc lập? Quan điểm của các nước thường khác nhau và thay đổi theo thời gian, vậy khái niệm độc lập cũng phải thay đổi theo. Vì thiếu thông tin về pháp luật các nước, mỗi thẩm phán có thể tạo cho mình một khái niệm riêng và điều đó có thể dẫn tới sự không thống nhất trong việc áp dụng luật. Vì vậy, chúng ta không nên theo giải pháp này, và cũng xin nêu thêm là giải pháp này không được sử dụng ở Đức, mặc dù nó được sinh ra từ mảnh đất này. Trái với giải pháp xác định, định danh theo khái niệm độc lập, giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật nước ngoài liên quan có nhiều tính khả thi. ở đây, Toà án chỉ cần nghiên cứu pháp luật của một nước. Song, giải pháp này có một nhược điểm quan trọng là chứa đựng tính luẩn quẩn. Xác định, định danh quan hệ tranh chấp có yếu tố nước ngoài là tiền đề cho việc giải quyết xung đột pháp luật [18]; cụ thể, ở đây là tiền đề cho việc áp dụng quy phạm xung đột. Trong giai đoạn xác định, định danh, chúng ta chưa biết pháp luật nước nào được chọn để điều chỉnh, giải quyết quan hệ có tranh chấp vì chúng ta đang đi tìm pháp luật nước nào sẽ được ấn định để điều chỉnh, giải quyết quan hệ có tranh chấp này: Pháp luật của Toà án hay pháp luật nước ngoài liên quan? Việc chọn pháp luật nước ngoài liên quan được áp dụng để xác định, định danh quan hệ có tranh chấp đồng nghĩa với việc thừa nhận pháp luật nước này đã được ấn định để điều chỉnh, giải quyết. Trong khi đó, chúng ta đang xem xét liệu pháp luật nước này có thể được áp dụng để điều chỉnh, giải quyết hay không. Nói tóm lại, giải pháp này có tính thực thi nhưng chứa đựng mâu thuẫn về mặt lý luận. Theo chúng tôi, chúng ta nên theo giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án (cụ thể là pháp luật Việt Nam) vì hai lý do cơ bản sau: Thứ nhất, so với giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo khái niệm độc lập, giải pháp này có nhiều tính khả thi hơn. ở đây, Toà án Việt Nam không phải nghiên cứu tất cả pháp luật nước ngoài mà tập trung nghiên cứu vấn đề có tranh chấp theo pháp luật Việt Nam và định đoạt vấn đề này theo quan điểm Việt Nam. Thứ hai, so với giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật nước ngoài liên quan, giải pháp này tránh được tính luẩn quẩn về mặt lý luận. Trong thực tế, vấn đề xác định, định danh quan hệ có tranh chấp để áp dụng quy phạm xung đột chỉ là một vấn đề giải thích pháp luật. Ví dụ: theo Khoản 1 Điều 834 của BLDS Việt Nam 1995 (K1 Đ770 BLDS 2005), "hình thức của hợp đồng dân sự phải tuân theo pháp luật của nước nơi giao kết hợp đồng". Điều Khoản này không nêu rõ thuật ngữ "hình thức của hợp đồng dân sự" cần được hiểu như thế nào. Vậy, việc xem xét, xác định một vấn đề pháp lý có thuộc loại vấn đề liên quan đến hình thức hợp đồng dân sự tại Khoản 1 Điều 834 của BLDS hay không chính là việc giải thích điều Khoản này. Tương tự, theo Khoản 2 Điều 834 của BLDS Việt Nam 1995 (K1 Đ769 BLDS 2005), "quyền và nghĩa vụ của các bên theo hợp đồng dân sự được xác định theo pháp luật của nước nơi thực hiện hợp đồng, nếu không có thoả thuận khác". Việc xem xét, xác định một vấn đề pháp lý có thuộc "quyền và nghĩa vụ của các bên theo hợp đồng dân sự" tại Khoản 2 Điều 834 của BLDS 1995 (K1 Đ769 BLDS 2005) hay không chính là việc giải thích điều Khoản này. Trong lý luận pháp lý, giải thích một điều luật chính là nghiên cứu xem xét điều luật này theo tinh thần của người lập ra. ở đây, chúng ta đang giải thích áp dụng các quy phạm xung đột của pháp luật Việt Nam; vậy, cần phải nghiên cứu xem xét quy phạm xung đột này theo tinh thần của các nhà lập pháp Việt Nam. Thật là khó hiểu khi giải thích một điều luật do các nhà lập pháp Việt Nam thiết lập mà chúng ta lại sang Mỹ hay Pháp hỏi xem điều luật này cần được hiểu như thế nào. Tóm lại, khi áp dụng các quy phạm xung đột của Tư pháp quốc tế Việt Nam, ngoài lĩnh vực động sản và bất động sản, chúng ta nên xác định, định danh quan hệ tranh chấp có yếu tố nước ngoài theo pháp luật Việt Nam. Đây là giải pháp có nhiều tính khả thi và có cơ sở lý luận pháp lý. b. Xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án Nếu giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án được áp dụng, chúng ta có lời giải đáp cho hai ví dụ liên quan đến thời hiệu khởi kiện và việc kết hôn nêu trên như sau. Trong ví dụ liên quan đế thời hiệu khởi kiện, đây là vấn đề thuộc phạm vi của quy phạm điều chỉnh tố tụng dân sự của Toà án và lúc đó pháp luật tố tụng Việt Nam sẽ được áp dụng để điều chỉnh, giải quyết. Toà án sẽ trả lại đơn kiện cho bên Pháp vì theo luật tố tụng Việt Nam, thời hiệu khởi kiện đã hết. Trong ví dụ liên quan đến việc kết hôn, hình thức dân sự hay hình thức tôn giáo của việc kết hôn thuộc phạm vi của quy phạm điều chỉnh nghi thức kết hôn và lúc đó pháp luật Việt Nam được áp dụng để điều chỉnh, giải quyết. ở đây, Toà án thừa nhận tính hợp pháp của việc kết hôn, vì pháp luật Việt Nam chỉ yêu cầu nghi thức dân sự. Một tiện lợi khi áp dụng giải pháp xác định, định danh quan hệ có tranh chấp theo pháp luật của Toà án là phần lớn các loại quan hệ trong phần phạm vi của quy phạm xung đột đều tồn tại trong luật quốc nội. Việc sử dụng giải pháp này sẽ làm đơn giả
Luận văn liên quan