Bô Dơi là bộ thú duy nhất bao gô m như ng loa i thú có khả năng bay thực
sự. Với khả năng bay, dơi cũng là nhóm thú có khả năng phát tán tốt nhất [Kunz
& Pierson, 1994]. Dơi có vai trò đặc biệt quan trọng trong các “dịch vụ” hệ sinh
thái tư nhiên, như thụ phấn và phát tán nhiê uloa i thực vật; go p phâ nquan trọng
trong việc duy trì và tái sinh rừng tư nhiên sau khi bị tàn phá. Măt kha c, dơi săn
bắt và tiêu thụ một số lượng lớn côn trùng và nh ng động vật c nh ; đồng thời,
chúng là thức ăn của một số loài chim, bò sát và thú [Kunz (ed.), 2009].
Bên cạnh nh ng vai trò quan trọng trong các hệ sinh thái, nhiều loài dơi đã
được xác định là vật chủ trung gian có thể truyền một số bệnh, trong đó có nh ng
bệnh cực kỳ nguy hiểm đối với các loài động vật và con người như bệnh Nipah,
Ebola, SARS, tiêu chảy [Li, 2005; Calisher, 2006; Chu, 2008]. Một số loài dơi
đã được xác định có mang các chủng thuộc nhóm coronavirus gây bệnh SARS,
trong đó có các loài R. pearsoni, R. pusillus, R. macrotis [Li, 2005], R. sinicus
[Lau, 2005; Wang, 2006].
Cho đến nay, họ Dơi lá mũi Rhinolophidae được xác định là một trong hai
họ dơi có số lượng loài nhiều nhất ở Việt Nam, với 19 loài trong tổng số 123 loài
dơi đã được ghi nhận ở nước ta [Furey và cộng sự, 2009; Kruskop, 2013; Gorfol
và cộng sự, 2014; Nguyen Truong Son và cộng sự, 2015; Vuong Tan Tu và cộng
sự, 2015, 2017].
Mặc dù đã có một số nghiên cứu về dơi nói chung và dơi lá mũi nói riêng,
nhưng vẫn chưa có một nghiên cứu đầy đủ về dơi lá mũi ở Việt Nam, chưa có
nghiên cứu nào kiểm chứng thông tin về sự tồn tại của một số loài dơi lá mũi ở
nước ta khi các nghiên cứu trước vẫn chưa đủ cơ sở để khẳng định. Ngoài ra, mới
chỉ có một số ít thông tin về đặc điểm nhận dạng, phân bố, đặc điểm sinh học và
hiện trạng của một số loài.
27 trang |
Chia sẻ: Trịnh Thiết | Ngày: 06/04/2024 | Lượt xem: 574 | Lượt tải: 1
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Tóm tắt Luận án Nghiên cứu họ Dơi lá mũi (Chiroptera: Rhinolophidae) ở Việt Nam, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƢỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC TỰ NHIÊN
HOÀNG TRUNG THÀNH
NGHIÊN CỨU HỌ DƠI LÁ MŨI
(CHIROPTERA: RHINOLOPHIDAE) Ở VIỆT NAM
Chuyên ngành: Động vật học
Mã số: 62420103
DỰ THẢO TÓM TẮT LUẬN ÁN TIẾN SĨ SINH HỌC
Hà Nội - 2017
Công trình đƣợc hoàn thành tại:
Bộ môn Động vật có xương sống, Khoa Sinh học,
Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, ĐHQGHN.
Người hướng dẫn khoa học: - PGS. TS. Vũ Đình Thống
- PGS. TS. Nguyễn Xuân Huấn
Phản biện: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Phản biện: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Phản biện: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Luận án sẽ được bảo vệ trước Hội đồng cấp Đại học Quốc gia chấm luận án tiến
sĩ họp tại . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
vào hồi giờ ngày tháng năm 20...
Có thể tìm hiểu luận án tại:
- Thư viện Quốc gia Việt Nam;
- Trung tâm Thông tin - Thư viện, Đại học Quốc gia Hà Nội
1
MỞ ĐẦU
Bô Dơi là bộ thú duy nhất bao gô m như ng loa i thú có khả năng bay thực
sự. Với khả năng bay, dơi cũng là nhóm thú có khả năng phát tán tốt nhất [Kunz
& Pierson, 1994]. Dơi có vai trò đặc biệt quan trọng trong các “dịch vụ” hệ sinh
thái tư nhiên, như thụ phấn và phát tán nhiê u loa i thực vật; go p phâ n quan trọng
trong việc duy trì và tái sinh rừng tư nhiên sau khi bị tàn phá. Măt kha c, dơi săn
bắt và tiêu thụ một số lượng lớn côn trùng và nh ng động vật c nh ; đồng thời,
chúng là thức ăn của một số loài chim, bò sát và thú [Kunz (ed.), 2009].
Bên cạnh nh ng vai trò quan trọng trong các hệ sinh thái, nhiều loài dơi đã
được xác định là vật chủ trung gian có thể truyền một số bệnh, trong đó có nh ng
bệnh cực kỳ nguy hiểm đối với các loài động vật và con người như bệnh Nipah,
Ebola, SARS, tiêu chảy [Li, 2005; Calisher, 2006; Chu, 2008]. Một số loài dơi
đã được xác định có mang các chủng thuộc nhóm coronavirus gây bệnh SARS,
trong đó có các loài R. pearsoni, R. pusillus, R. macrotis [Li, 2005], R. sinicus
[Lau, 2005; Wang, 2006].
Cho đến nay, họ Dơi lá mũi Rhinolophidae được xác định là một trong hai
họ dơi có số lượng loài nhiều nhất ở Việt Nam, với 19 loài trong tổng số 123 loài
dơi đã được ghi nhận ở nước ta [Furey và cộng sự, 2009; Kruskop, 2013; Gorfol
và cộng sự, 2014; Nguyen Truong Son và cộng sự, 2015; Vuong Tan Tu và cộng
sự, 2015, 2017].
Mặc dù đã có một số nghiên cứu về dơi nói chung và dơi lá mũi nói riêng,
nhưng vẫn chưa có một nghiên cứu đầy đủ về dơi lá mũi ở Việt Nam, chưa có
nghiên cứu nào kiểm chứng thông tin về sự tồn tại của một số loài dơi lá mũi ở
nước ta khi các nghiên cứu trước vẫn chưa đủ cơ sở để khẳng định. Ngoài ra, mới
chỉ có một số ít thông tin về đặc điểm nhận dạng, phân bố, đặc điểm sinh học và
hiện trạng của một số loài.
Trước thực tế đó, đề tài "Nghiên cứu họ Dơi lá mũi (Chiroptera:
Rhinolophidae) ở Việt Nam" được thực hiện nhằm làm rõ vị trí phân loại của
một số taxon còn đang nghi ngờ về mặt phân loại học, trên cơ sở kết hợp các
phương pháp định loại bằng so sánh hình thái, di truyền phân tử và siêu âm. Bên
cạnh việc xác định chính xác thành phần loài, nghiên cứu cũng cung cấp các
thông tin về đặc điểm nhận dạng, một số đặc điểm sinh học và sinh thái học, phân
bố, hiện trạng của nh ng loài có giá trị bảo tồn, Kết quả của nghiên cứu này
hy vọng sẽ cung cấp nh ng thông tin cơ bản cần thiết cho các nghiên cứu sau này
khi nghiên cứu về thành phần loài, nghiên cứu về đặc điểm sinh học và sinh thái
học, xây dựng kế hoạch quản lý và bảo tồn cũng như kiểm soát các dịch bệnh
có liên quan đối với một số loài dơi lá mũi.
Mục tiêu của luận án
1. Xem xét đánh giá sự đa dạng của các loài dơi thuộc họ Dơi lá mũi ở Việt
Nam;
2
2. Kiểm định/tu chỉnh vị trí phân loại của các loài còn nghi ngờ dựa trên các
đặc điểm phân loại hình thái, di truyền phân tử và siêu âm;
3. Bổ sung dẫn liệu sinh học, sinh thái học và hiện trạng bảo tồn của một số
loài thuộc họ Dơi lá mũi ở Việt Nam.
Nội dung nghiên cứu
1. Xác định thành phần loài, đánh giá hiện trạng phân loại của họ Dơi lá mũi
(Rhinolophidae) ở Việt Nam; mô tả các loài và xây dựng khóa định loại
cho các loài thuộc họ Dơi lá mũi hiện biết ở Việt Nam;
2. Đánh giá khả năng định loại các loài thuộc họ Dơi lá mũi bằng di truyền
phân tử, phân tích đặc điểm di truyền phân tử, xác định khoảng cách di
truyền, quan hệ phát sinh gi a các loài được ghi nhận;
3. Đánh giá khả năng định loại các loài dơi lá mũi bằng siêu âm, xác định đặc
điểm siêu âm của họ Dơi lá mũi ở Việt Nam, phân tích mối tương quan
gi a tần số siêu âm với một số chỉ số về hình thái, kích thước;
4. Xác định vùng phân bố, đặc điểm phân bố địa lý của các loài thuộc họ họ
Dơi lá mũi ở Việt Nam.
5. Đánh giá hiện trạng của một số loài dơi lá mũi ở Việt Nam có giá trị bảo
tồn.
Ý nghĩa khoa học và thực tiễn
1. Luận án đã cung cấp nhiều dẫn liệu mới và đầy đủ nhất về tính đa dạng và
hiện trạng phân loại; khả năng sử dụng di truyền phân tử và siêu âm trong
định loại; đặc điểm di truyền phân tử và siêu âm của họ Dơi lá mũi ở Việt
Nam; bổ sung dẫn liệu sinh học, sinh thái học và hiện trạng của một số loài
thuộc họ Dơi lá mũi ở Việt Nam có giá trị bảo tồn.
2. Kết quả nghiên cứu của luận án cung cấp nh ng thông tin cơ bản cần thiết
cho các nghiên cứu sau này khi nghiên cứu về thành phần loài, nghiên cứu
về đặc điểm sinh học và sinh thái học, xây dựng kế hoạch quản lý và bảo
tồn cũng như kiểm soát các dịch bệnh có liên quan đối với một số loài dơi
lá mũi ở Việt Nam.
Những đóng góp của luận án
1. Đã xác định được danh sách gồm 20 loài thuộc họ Dơi lá mũi
Rhinolophiadae ở Việt Nam. Đã chính thức bổ sung thêm loài R. osgoodi
vào thành phần loài dơi ở Việt Nam, chính thức khẳng định sự có mặt của
loài R. pusillus, làm rõ sự có mặt của loài R. siamensis, góp phần bổ sung 7
dạng loài vào thành phần loài dơi lá mũi ở nước ta, gồm 2 dạng loài của R. affinis;
1 dạng loài của R. malayanus, 1 dạng loài của R. thomasi, 1 dạng loài của R.
macrotis, 1 dạng loài của R. paradoxolophus và 1 dạng loài của R. marshalli. Đã
mô tả đặc điểm nhận dạng và xây dựng khóa định loại chi tiết cho các loài và
dạng loài kể trên.
2. Lần đầu tiên có nghiên cứu đầy đủ nhất về tần số siêu âm và sử dụng tần
số siêu âm trong định loại họ các loài thuộc họ dơi lá mũi ở Việt Nam.
Trong đó, lần đầu tiên công bố chính thức về tần số siêu âm của loài R.
3
osgoodi và R. subbadius; đánh giá tương quan gi a tần số siêu âm với kích
thước cơ thể và chiều cao tai của các loài thuộc họ Dơi lá mũi ở Việt Nam.
3. Lần đầu tiên sử dụng di truyền phân tử trong định loại hầu hết các loài
thuộc họ Dơi lá mũi ở Việt Nam; đánh giá về quan hệ phát sinh và xác định
khoảng cách di truyền gi a các loài. Trên cơ sở đó, đã xác định được
khoảng cách di truyền trong trình tự gene COI gi a các loài; xác định các
nhóm quan hệ di truyền trong họ Dơi lá mũi ở Việt Nam.
4. Lần đầu tiên có phân tích về đặc điểm phân bố địa lý của các loài dơi lá
mũi ở Việt Nam theo 5 vùng địa lý sinh vật: Đông Bắc, Tây Bắc, Bắc Trung
Bộ, Nam Trung Bộ, và Nam Bộ.
5. Đã đánh giá hiện trạng số lượng, phân bố của một số loài dơi lá mũi có giá
trị bảo tồn ở Việt Nam.
Cấu trúc của luận án
Luận án gồm 149 trang, chia thành 3 chương với 6 bảng, 49 hình, 219 tài
liệu tham khảo. Phần phụ lục gồm 7 Phụ lục, cung cấp thêm các thông tin chi tiết,
số liệu bổ sung và thông tin về các mẫu vật sử dụng trong nghiên cứu.
Chƣơng 1
TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU
1.1. KHÁI QUÁT VỀ BỘ DƠI CHIROPTERA
Bộ Dơi (Chiroptera) gồm nh ng loài thú có khả năng phát tán tốt nhất và
là một trong hai bộ thú có số lượng loài nhiều nhất. Chúng thường tạo thành
nh ng tập hợp cá thể lớn và có thể là bộ thú có số lượng cá thể phong phú nhất
trong số các bộ thú hiện có trên Trái đất. Bô Dơi cũng là bộ duy nhất bao gồ m
nh ng loà i thú có khả năng bay lượn thực sự. Khả năng bay góp phần làm tăng
tính đa dạng về đặc điểm sinh học và sinh thái học của dơi như tính đa dạng về
thức ăn, tập tính ngủ nghỉ, các chiến lược sinh sản và tập tính xã hội của dơi
[Kunz & Pierson, 1994]. Dơi phân bố ở tất cả các lục địa trên thế giới và chỉ
không có mặt ở các vùng cực và một số đảo đại dương bị cách ly [Kunz &
Pierson, 1994].
1.2. KHÁI QUÁT VỀ HỌ DƠI LÁ MŨI RHINOLOPHIDAE
1.2.1. Tính đa dạng và phạm vi phân bố
Theo Csorba và cộng sự [2003], họ Dơi lá mũi Rhinolophidae chỉ có duy
nhất một giống Rhinolophus. Cho đến nay, các nhà khoa học đã xác định được
95 loài dơi lá mũi thuôc 23 nhó m loà i
hiên
biết trên toàn thế giới [Csorba và cộng
sự, 2003; Simmons, 2005; Yoshiyuki & Lim 2005; Soisook và cộng sự, 2008;
Sun và cộng sự, 2008; Wu và cộng sự, 2008, 2009; Zhou và cộng sự, 2009; Wu
& Vu Dinh Thong 2011, Chattopadhyay và cộng sự, 2012; Taylor và cộng sự,
4
2012; Benda & Vallo, 2012; Peterhans và cộng sự, 2013; Soisook và cộng sự,
2015, 2016].
Họ Dơi lá mũi phân bố rộng khắp cựu lục địa, từ Tây Âu và châu Phi đến
Đông Nam Á, Nhật Bản, Philippine, New Guinea và Australia [Corbet & Hill
1992; Csorba và cộng sự, 2003]. Dơi lá mũi chủ yếu phân bố ở vùng nhiệt đới,
nhưng một số loài có thể chịu đựng được nhiệt độ thấp ở vùng ôn đới bằng cách
ngủ đông, một đặc điểm rất hiếm gặp ở nh ng loài dơi nhiệt đới [Altringham,
1996].
1.2.2. Đặc điểm hình thái
Một trong nh ng đặc điểm đặc trưng của họ Dơi lá mũi là chúng có các lá
mũi, gồm một số chóp da kỳ dị, phức tạp và phần da ở phần lá mũi mở rộng tạo
thành hình móng ngựa bao quanh hai lỗ mũi. Các nếp da này được chia làm ba
phần, gồm lá mũi trước (horseshoe), lá mũi gi a (sella) và lá mũi sau (lancet).
Hình dạng và sắp xếp của các lá mũi thay đổi tùy thuộc vào từng nhóm loài và
từng loài khác nhau [Nowak, 1994].
1.2.3. Đặc điểm siêu âm
Họ Dơi lá mũi Rhinolophidae có hệ thống thu phát âm thanh mang tính đặc
trưng giúp chúng có khả năng phát và thu âm đồng thời. Các lá mũi phức tạp
cùng các xoang mũi rộng liên quan đến việc phát và truyền tín hiệu, trong khi
vành tai lớn và cấu tạo ốc tai giúp chúng thu nhận các tín hiệu hồi âm [Csorba và
cộng sự, 2003]. Tín hiệu âm thanh của dơi lá mũi được đặc trưng bởi một đoạn
ổn định CF (constant-frequency), một đoạn khởi đầu iFM (initial frequency-
modulated) và đoạn kết thúc tFM (terminal frequency-modulated) (hình 1.2)
[Altringham, 1996; Csorba và cộng sự, 2003].
1.3. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU TRÊN THẾ GIỚI
1.3.1. Nghiên cứu về phân loại học họ Dơi lá mũi trên thế giới
Họ Dơi lá mũi Rhinolophidae hiện nay chỉ gồm các loài thuộc giống duy
nhất Rhinolophus [Csorba và cộng sự, 2003]. Giống này được đề xuất và sử dụng
đầu tiên bởi Lacépède vào năm 1799, thuộc họ Vespertilionidae [Servent và cộng
sự, 2003]. Năm 1825, Gray chia họ Vespertilionidae thành 5 phân họ, trong đó
có phân họ Rhinolophina. Năm 1907, Miller nâng bậc phân loại của các phân họ
Rhinolophinae và Phyllorhininae thành bậc họ. Trong đó, họ Rhinolophidae có
một giống duy nhất Rhinolophus.
Bên cạnh việc mô tả rất nhiều loài mới và dạng mới thuộc giống
Rhinolphus, Andersen [1905b-e], căn cứ vào một số đặc điểm như: kích thước và
hình dạng của lá mũi, kích thước và hình dạng của tai, chiều dài khẩu cái, chiều
dài tương đối của các xương ngón tay, các đốt ngón để chia giống Rhinolophus
thành 6 nhóm loài (group) khác nhau. Sau đó, có nhiều tác giả bổ sung, phân chia
lại hoặc sắp xếp lại các nhóm loài trên cơ sở sắp xếp ban đầu của Andersen,
nhưng không có sự thay đổi nhiều [Servent và cộng sự, 2003].
5
1.3.2. Nghiên cứu về di truyền phân tử
Bên cạnh việc sử dụng nh ng phương pháp phân loại dựa vào các đặc điểm
hình thái, trong nh ng năm gần đây, nhiều công trình nghiên cứu kết hợp sử dụng
các phương pháp phân loại bằng di truyền phân tử trong nghiên cứu phân loại các
nhóm sinh vật nói chung và nhóm dơi cũng như họ Dơi lá mũi nói riêng. Trong
xu thế đó, DNA ty thể được sử dụng như một công cụ quan trọng trong nghiên
cứu về phân loại học dơi. Nh ng phương pháp này đã góp phần bổ trợ cho
phương pháp phân loại bằng hình thái trong việc định loại các loài, xác định vị
trí phân loại của một số taxon có vị trí phân loại còn chưa rõ ràng [Thomas, 2000;
Clare và cộng sự, 2006; Li và cộng sự, 2006; Soisook và cộng sự, 2008;
Puechmaille và cộng sự, 2014; Ith và cộng sự, 2015], phát hiện nh ng loài ẩn
sinh trong các tổ hợp loài có hình thái và kích thước gần tương tự nhau hoặc phân
biệt nh ng loài có quan hệ họ hàng gần [Li và cộng sự, 2006; Clare và cộng sự,
2006 ; Sun và cộng sự, 2008, 2009; Boston và cộng sự, 2014], mô tả các loài mới
cho khoa học [Mucedda và cộng sự, 2002; Zhou và cộng sự, 2009;
Chattopadhyay và cộng sự, 2012; Taylor và cộng sự, 2012; Benda và Vallo, 2012;
Peterhans và cộng sự, 2013; Gorfol và cộng sự, 2014; Soisook và cộng sự, 2015,
2016]. Các kỹ thuật trong di truyền phân tử cũng được áp dụng nhiều trong nghiên
cứu sinh thái học và bảo tồn đối với một số loài [Rossiter và cộng sự, 2000, 2007;
Francis và cộng sự, 2010; Bilgin, 2012, 2016; Dool và cộng sự, 2016].
1.3.3. Nghiên cứu về siêu âm
Cho đến nay, các nhà khoa học đã xác định được có khoảng hơn 70% số
loài dơi sử dụng siêu âm [Surlykke & Moss 2000] trong khoảng 1.270 loài dơi
đã biết [Herkta và cộng sự, 2016].
Các tần số được sử dụng trong siêu âm ở dơi thường nằm trong khoảng
gi a 11 kHz (thí dụ ở loài Euderma maculatum) [Fullard và Dawson, 1997] và
210 kHz (loài Coelops frithii) [Vu Dinh Thong, 2011] hoặc đến 212 kHz (loài
Cloeotis percivali) [Fenton và Bell, 1981].
Hiện nay, nh ng nghiên cứu về dơi trên thế giới thường sử dụng siêu âm
các nghiên cứu về thành phần loài, định loại và mô tả loài mới [Sun và cộng sự,
2008; Soisook và cộng sự, 2008, 2010, 2015, 2016; Kruskop và cộng sự, 2010;
Ith và cộng sự, 2011; 2015; Nesi và cộng sự, 2011; Chattopadhyay và cộng sự,
2012; Taylor và cộng sự, 2012; Zamora-Gutierrez và cộng sự, 2016]; mô tả đặc
điểm tiếng kêu siêu âm của loài [Ing và cộng sự, 2016; Morni và cộng sự, 2016];
tập tính siêu âm của dơi [Surlykke & Moss, 2000; Fenton và cộng sự, 2011]; sinh
học thần kinh của tiếng kêu siêu âm [Moss và cộng sự, 2003; Covey, 2005;
Ulanovsky & Moss, 2008], tiến hóa và thích nghi trong tiếng kêu siêu âm của dơi
[Fenton và cộng sự, 1995, 2012; Russo và cộng sự, 2007; Puechmaille và cộng
sự, 2014; Jacob & Bastian, 2016].
6
1.4. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU Ở VIỆT NAM
1.4.1. Tình hình nghiên cứu phân loại học họ Dơi lá mũi ở Việt Nam
Trong khoảng thời gian từ đầu thế kỷ XX trở về trước, nh ng nghiên cứu
có liên quan đến dơi ở Việt Nam nói chung và Dơi lá mũi nói riêng là không
nhiều. Dơi lá đuôi Rhinolophus affinis có lẽ là loài dơi lá mũi đầu tiên được ghi
nhận ở Việt Nam, vào năm 1878, khi Dobson công bố kết quả phân tích các mẫu
vật dơi trong bộ sưu tập của Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Paris. Sau đó loài này
được ghi nhận trong nhiều nghiên cứu khác: Thomas [1928], Osgood [1932],
Delacour [1940].
Từ đó đến nay đã có nhiều công bố của các tác giả trong và ngoài nước
nghiên cứu về khu hệ thú hoặc khu hệ dơi nói chung, trong đó có nhắc đến các
loài dơi lá mũi [Pousargues, 1904; Kloss 1921; Thomas, 1925; Kloss, 1926,
Osgood, 1932; Van Peenen, 1969; Đào Văn Tiến, 1985; Đặng Huy Huỳnh và
cộng sự, 1994; Hendrichsen và cộng sự, 2001; Lê Vũ Khôi, 2001; Đặng Ngọc
Cần và cộng sự, 2008], hoặc trong các nghiên cứu vê dơi lá mũi [Sanborn, 1939;
Bourret, 1951; Hill 1972b; Topal, 1974; Hill & Topal, 1990; Csorba và Jenkins,
1998; Soisoook và cộng sự, 2008; Nguyễn Trường Sơn và cộng sự, 2010].
Đến năm 2013, Kruskop cho rằng họ Rhinolophidae ở Việt Nam có 19 loài,
trong tổng số 120 loài dơi có ở Việt Nam. Có thể nói, đây là nghiên cứu đầy đủ
nhất đến thời điểm hiện tại về các loài dơi ở Việt Nam nói chung, trong đó có họ
Dơi lá mũi nói riêng, với các thông tin về đặc điểm định loại, phân bố, đặc điểm
sinh học và sinh thái học của các loài.
1.4.2. Tình hình nghiên cứu về di truyền phân tử
Trong nh ng năm gần đây, ở Việt Nam đã có một số nghiên cứu sử dụng
các phương pháp nghiên cứu về di truyền phân tử kết hợp với phương pháp hình
thái trong nghiên cứu về phân loại học, mô tả loài mới, nghiên cứu địa lý phát
sinh, quan hệ phát sinh của các loài dơi ở Việt Nam và khu vực lân cận [Borisenko
và cộng sự, 2008; Vuong Tan Tu và cộng sự, 2014, 2015; 2017].
Việc sử dụng phương pháp sinh học phân tử kết hợp với phương pháp phân
tích hình thái cũng được tiến hành trên một số nghiên cứu khác do các nhà khoa
học nước ngoài phối hợp với các nhà khoa học trong nước cũng đã phát hiện thêm
các loài dơi mới [Gorfol và cộng sự, 2014], phân biệt nh ng loài có quan hệ họ
hàng gần [Ith và cộng sự, 2011], phân biệt các dạng khác nhau của cùng một loài
[Ith và cộng sự, 2015] cũng như nghiên cứu về thành phần loài [Vuong Tan Tu
và cộng sự, 2015].
1.4.3. Tình hình nghiên cứu về siêu âm
Nghiên cứu về siêu âm của dơi – một mảng quan trọng đã được các nhà
khoa học trên thế giới quan tâm từ vài chục năm trước, đến nay cũng đã được
thực hiện ở Việt Nam với một số nghiên cứu ban đầu về đặc điểm tiếng kêu siêu
âm của một số loài [Vũ Đình Thống và cộng sự, 2007, 2011, 2012 a, b; Vu Dinh
Thong, 2011, 2014a, b, 2015; Nguyễn Viết Thịnh và cộng sự, 2015; Nguyen
Truong Son và cộng sự, 2015].
7
Trong nh ng năm gần đây, nhiều taxon mới đã được công bố, nhiều loài
ần sinh trong họ dơi này đã được ghi nhận bằng nhiều phương pháp nghiên cứu
khác nhau. Ở Việt Nam, phương pháp phân loại dơi nói chung và dơi lá mũi nói
riêng vẫn chủ yếu dựa vào so sánh về hình thái, chỉ một số tác giả gần đây mới
kết hợp phương pháp phân loại bằng hình thái với phân tích di truyền phân tử và
siêu âm.
Mặc dù đã có một số nghiên cứu về dơi nói chung và dơi lá mũi nói riêng,
nhưng vẫn chưa có một nghiên cứu đầy đủ về họ Dơi lá mũi ở Việt Nam. Đặc
biệt, chưa có nghiên cứu nào kiểm chứng thông tin về sự tồn tại của một số loài
thuộc họ này ở Việt Nam khi các nghiên cứu trước vẫn chưa đủ cơ sở để khẳng
định. Ngoài ra, mới chỉ có một số ít thông tin về đặc điểm nhận dạng, phân bố,
đặc điểm sinh học và hiện trạng của một số loài.
Chƣơng 2
VẬT LIỆU VÀ PHƢƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU
2.1. ĐỊA ĐIỂM NGHIÊN CỨU
Trong giai đoạn 2013 – 2017, các đợt khảo sát về dơi lá mũi được tiến hành
riêng rẽ hoặc kết hợp với các nghiên cứu khác tại 15 địa điểm và sử dụng các
mẫu vật được thu thập từ trước từ 39 địa điểm khác nhau.
2.2. VẬT LIỆU NGHIÊN CỨU
Mẫu vật :
Mẫu vật nghiên cứu gồm 1.140 mẫu dơi lá mũi hiện lưu tr tại lưu
tr tại Phòng Động vật học có xương sống và Phòng Bảo tàng Động vật, Viện
Sinh thái và Tài nguyên sinh vật, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt
Nam và Bảo tàng Sinh học, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc
gia Hà Nội.
Trình tự di truyền: 21 trình tự gene COI từ nghiên cứu này và 67 trình tự
gene COI của các loài dơi lá mũi được công bố trên GenBank. Danh sách các
trình tự di truyền trình bày trong phụ lục 2 của luận án.
Tín hiệu siêu âm: 300 file tín hiệu siêu âm của các loài dơi lá mũi ở Việt
Nam.
2.3. CÁC PHƢƠNG PHÁP THU MẪU VÀ THU THẬP SỐ LIỆU
2.3.1. Bẫy bắt và xử lý mẫu vật
Mẫu được thu bằng bẫy thụ cầm và lưới mờ. Bẫy thụ cầm được sử dụng có
kích thước 1.6x1.8 và 1.8 x 2.0m với bốn dàn cước đặt song song, khoảng cách
gi a các sợi cước là 2.5 cm. Lưới mờ được sử dụng gồm các kích thước: 3 x 4m;
3 x 6m, 3 x 9m, 3 x 12 m. Phương pháp đặt bẫy thụ cầm và lưới mờ theo Nguyễn
Trường Sơn & Csorba [2007]; Kunz (ed.) [2009]; Vu Dinh Thong [2011].
8
2.3.2. Ghi tín hiệu tiếng kêu siêu âm
Tiếng kêu siêu âm của dơi được thu ở 3 trạng thái: cầm t